Người Hy Lạp đã mang Phật giáo đến nhiều nơi trên thế giới như thế nào. Nguồn ảnh: Minh họa của Greek Reporter.
Sự tiếp xúc giữa văn hoá Hy Lạp và Phật giáo cổ đại – đóng vai trò quan trọng trong lịch sử lan truyền Phật pháp, ảnh hưởng đến nghệ thuật, triết học và truyền bá Phật pháp từ Ấn Độ tới nhiều vùng khác nhau.
- Greco-Buddhism – người Hy Lạp cổ đại trong lịch sử lan tỏa Phật pháp
Phật pháp, sau khi Đức Phật Thích Ca thành đạo và thuyết pháp lần đầu tại Sarnath, đã nhanh chóng lan rộng khắp tiểu lục địa Ấn Độ và vượt ra khỏi biên giới. Một trong những chương lịch sử thú vị ít được biết đến là sự giao hoà giữa văn hoá Hy Lạp cổ đại và Phật giáo, được các nhà nghiên cứu gọi là Greco-Buddhism – Phật giáo Hy Lạp.
- Phật giáo và ảnh hưởng tới tư tưởng Hy Lạp
Một số học giả cho rằng tư tưởng Phật giáo có thể đã ảnh hưởng tới một số trụ cột trong triết học Hy Lạp, đặc biệt Pyrrho – một nhà hiền triết Hy Lạp từng theo cùng đoàn quân của Alexander Đại Đế tới Ấn Độ khoảng năm 325 TCN, trước khi trở về thành lập trường phái Pyrrhonism. Những yếu tố như chánh niệm và vô ngã trong Phật pháp được xem là có nét tương đồng với tư tưởng của Pyrrho.

Tượng đầu Pyrrho xứ Elis, bằng đá cẩm thạch, bản sao La Mã thời kỳ đầu (thế kỷ thứ 2 trước Công nguyên). Bản gốc bằng đồng Hy Lạp có từ thế kỷ thứ 4 trước Công nguyên. Bảo tàng Khảo cổ học Corfu. Nguồn: Zde/ Wikimedia commonsCC BY-SA 4.0
- Người Hy Lạp là những Phật tử Châu Âu đầu tiên
Trong lịch sử Phật giáo sơ kỳ, có ghi chép rằng Nhà vua vĩ đại Ashoka của Ấn Độ đã phái một vị tăng người được cho là gốc Hy Lạp, gọi là Dhammarakita, đến miền tây bắc Ấn Độ để hoằng pháp. Vị thầy này đã thuyết pháp tại Sopara – một trung tâm hành hương Phật giáo quan trọng thời bấy giờ.
Tên gọi Yona và Yavana xuất hiện trong nhiều bản khảo cổ và văn liệu Phật giáo cổ dùng để chỉ người Hy Lạp, bắt nguồn từ Ionia – vùng đất Hy Lạp đầu tiên tiếp xúc với Ấn Độ – cho thấy từng có mối giao lưu mật thiết giữa hai nền văn hoá.
- Vua Hy Lạp Menander – người con của Phật pháp
Một nhân vật nổi tiếng khác là Menander I Soter – vị vua gốc Hy Lạp cai trị vùng Bactria (nay thuộc Afghanistan và Trung Á). Menander nổi tiếng trong sách Milindapañha (Câu chuyện của vua Milinda), là một bộ kinh được truyền tụng rộng khắp trong truyền thống Pāli, ghi lại các đối thoại giữa vua và tôn giả Nagasena – người đã chuyển hoá ông theo tinh thần Phật pháp.
Sự tôn kính sâu sắc của người dân dành cho Menander đến mức tên ông vẫn được dùng cho các thế hệ sau trong nhiều cộng đồng tại Ấn Độ.
- Hy Lạp và truyền bá Phật pháp đến Sri Lanka
Theo Mahāvaṃsa – biên niên sử Phật giáo cổ của Sri Lanka – các vị tăng Hy Lạp đã từng đến đất nước này để tham dự nghi lễ cung hiến Maha Thupa (Đại Bảo Tháp) tại Anuradhapura, sau khi hoàn thành vào thời vua Dutthagamani. Các vị tăng này đi từ vùng Kabul và được ghi nhận trong truyền thống Sri Lanka là những người mang tri thức Phật pháp cùng văn hoá Hy Lạp tới miền đất này.

Đức Phật được Kim Cương Phủ-Hercules bảo vệ. Kim Cương Phủ thường được đồng nhất với Hercules, nhưng đôi khi cũng được đồng nhất với Zeus. Một tay ngài cầm một cây chùy kim cương (thường được đồng nhất với tia sét của Zeus và/hoặc cây gậy thần thánh của Hercules). Nguồn: Wikimedia Commons CC BY-SA 3.0
- Greco-Buddhism và nghệ thuật Phật giáo
Một dấu ấn sâu sắc khác của Greco-Buddhism là nghệ thuật Gandhara – phong cách nghệ thuật Phật giáo phát triển mạnh ở khu vực nay thuộc Pakistan và Afghanistan. Phong cách này được xem là một trong những nguồn gốc của những bức tượng Phật nhân hình sớm nhất thế giới – và nhận ảnh hưởng rõ nét từ nghệ thuật điêu khắc Hellenistic (Hy Lạp cổ).
Các bức tượng này, như Buddha Seated (Phật Thích Ca ngồi) ở Gandhara (niên đại thế kỷ 2–3 SCN), kết hợp yếu tố hình thể Phật giáo với kỹ thuật điêu khắc Hy Lạp. Ngay cả những vị hộ pháp như Vajrapāni còn được liên hệ với hình tượng Herakles (Hercules) trong văn hoá Hy Lạp cổ.
- Ý nghĩa với cộng đồng Phật giáo hôm nay
Từ Greco-Buddhism, chúng ta thấy rằng đức Phật và giáo pháp của Ngài từng được tiếp nhận, hoà nhập với các nền văn hoá khác nhau, vượt qua biên giới và thời gian. Điều này không chỉ là một chương lịch sử giá trị mà còn là minh chứng cho sức lan toả rộng lớn của Phật pháp — từ Ấn Độ đến các vùng Trung Á, Nam Á, và thậm chí ảnh hưởng tới tư tưởng phương Tây cổ đại.
Đối với người con Phật, lịch sử Greco-Buddhism là lời nhắc rằng chánh pháp không giới hạn bởi không gian hay sắc tộc, mà luôn mở rộng tới mọi nền văn hoá, khi được tiếp nhận bằng tâm từ và trí tuệ.
Bình Luận Bài Viết