13-08-2024
Ngẫm xem trong cõi ta bà/ Tử sinh tham ái người ta đắm chìm/ Nước tanh “ngũ dục” uống thêm/ Đôi khi cảm thấy buồn phiền chán chê
Hãy xem “bố thí” ở đời/ So cùng rương quý ngẫm thời khác chi/ Chính nhờ nhân bố thí kia/ Tư tài hưởng dụng tức thì phát sinh.
Truyện này thí dụ ở đời/ Tinh cần tu học lắm người khổ công/ Chỉ cầu danh lợi viển vông/ Chẳng cầu đạo quả vô cùng cao siêu
Truyện này thí dụ từ xưa/ Phật từng khuyên dạy rất ư nhiều lần/ “Sáu căn” gìn giữ tối cần/ “Mắt, tai, mũi, lưỡi” và “thân, ý” mình,
Người theo Phật Pháp tu hành/ Sau khi phá giới, gian tình chối nhanh/ Không hề cải dữ làm lành/ Không hề sám hối tâm thành sửa sai
Người tu học quyết một đường/ Quyết theo Phật pháp, đạo vàng chuyên tâm
Ở đời đáng làm việc chi/ Làm ngay đừng đợi đến khi muộn màng/ Thời cơ qua, chuyện lỡ làng/ Bấy giờ hối hả chẳng mang lợi về.
Truyện này thí dụ thấy liền/ Thân do phiền não nhân duyên hợp thành/ Tấm thân “ngũ ấm” mong manh/ Chính do “sắc, thọ, tưởng, hành, thức” kia
Ở đời có kẻ muốn tu/ Muốn làm việc phước rất ư tốt lành/ Tỉ như bố thí nhiệt thành/ Nhưng dùng thủ đoạn của mình bất lương
Truyện này tỉ dụ giống sao/ Nhiều người thuyết pháp nhắm vào lý suông/ Vừa mơ hồ, lại viển vông/ Còn phần chánh lý thời không thuyết trình
Truyện này thí dụ cho ta/ Thầy trò nên sống chan hòa tương thân
Truyện này thí dụ ở đời/ Cùng tu học Phật lắm người ganh đua/ Đại thừa bài xích Tiểu thừa,/ Tiểu thừa lại chẳng thích ưa Đại thừa
Truyện này thí dụ giống sao/ Cái vui nhân thế ồn ào ngợi khen/ Ngẫm ra giả dối vô biên/ Cuộc đời sinh diệt biến thiên không ngừng
Phật bảo Ca-diếp: - Tỳ-kheo sống theo hạnh a-lan-nhã cần từ bỏ hai cực đoan, thân và tâm phải thanh tịnh, thực hành theo pháp đầu-đà. Người thực hành theo pháp này có 12 hạnh
Truyện này thí dụ thân người/ Nếu sinh ra được nghĩ thời khó sao,/ Được nghe Phật Pháp tối cao/ Lại càng thấy khó gấp bao nhiều lần,
Phàm phu tục tử thường tình/ Chấp vào khái niệm “không” thành vấn vương/ Sa vào cảnh giới bất thường/ Chỗ “vô sở hữu”, con đường mê si
Truyện này mục đích khuyên người/ Làm chi cũng phải chờ thời tới tay/ Không thời cơ cứ làm ngay/ Khó thành công nổi, chỉ đầy sầu bi
Truyện này thí dụ nhiều người/ Thời giờ quý báu buông trôi lẹ làng/ Chỉ ham công việc buộc ràng/ Cho nên chẳng chịu siêng năng tu hành,
Tu Phật pháp, theo Đạo vàng/ Là mong gỡ bỏ buộc ràng cho mau/ Mỗi khi thuyết pháp tại đâu/ Phải nên vận dụng cho sao hợp thời
Chính nghiệp báo tạo chúng sinh./ Chư Phật thuyết pháp phân minh tỏ tường/ Như “bát chánh đạo” tám đường/ Không chấp “đoạn diệt” hay “thường trụ” đâu!
Tâm Minh Ngô Tằng Giao (Thi hóa phỏng theo Kinh Bách Dụ) (Trích dẫn trong “SAKYAMUNI’S ONE HUNDRED FABLES” do Tetcheng Liao dịch).
Phàm phu trong cõi nhân gian/ Học Thiền không hiểu rõ ràng đầu đuôi/ Biết qua đôi chút mà thôi/ Tuy văn chữ rõ, nghĩa thời hiểu đâu