1-Như Lai - 如來 (tiếng Phạn: Tathāgata)
- Một trong mười danh hiệu cao quý của một vị Phật, mang ý nghĩa là "bậc đã đến như thế" hoặc "bậc đã đi như thế". Danh hiệu này chỉ sự giác ngộ tuyệt đối, sống và hiểu rõ vũ trụ đúng như bản chất thật của nó (Chân Như), không bị đời uế nhiễm, và không đến từ đâu hay đi về đâu. Sinh thời, Đức Phật Thích-Ca-Mâu-Ni sử dụng danh từ này để tránh sử dụng ngôi thứ nhất "ta", "tôi" trong lúc giảng dạy, thuyết Pháp, để thể hiện sự khiêm tốn. Về sau, Như Lai được biến đổi thành một danh hiệu chỉ một vị Đại Bồ Tát đã đến bậc giác ngộ cao nhất, bậc Chính đẳng chính giác (sa. samyaksambuddha).
Như Lai là danh hiệu thứ nhất trong mười danh hiệu của một vị Phật. Như Lai chỉ bậc giác ngộ thấu triệt chân lý (Chân như), không đến từ đâu và cũng không đi về đâu. Đây là sự kết hợp giữa "Như" (như thật) và "Lai" (đến), ám chỉ người đã chứng ngộ bản thể vũ trụ, đi con đường chân thật để thành chánh giác.
Ý nghĩa chi tiết về Như Lai:
*Vị Phật Toàn Giác: Là bậc đã thấu hiểu đời sống, thế giới đúng như thật (Như thật tri kiến), trí tuệ viên mãn và đoạn tận mọi lậu hoặc.
*Bản thể tuyệt đối: Như Lai được xem là sự biểu hiện cụ thể của Chân như (thể tính vũ trụ), thường trụ không sinh không diệt, gạch nối giữa bản thể và hiện tượng.
*Tam thân Như Lai:Theo Đại thừa, Như Lai có thể bao gồm Pháp thân (thể tính), Báo thân (thành quả tu hành) và Ứng thân (hoá thân).
*Tathāgata: Nghĩa là người "đến như thế" (như thật lai) hoặc "đã đi như thế" (như thật khứ), sống giữa cuộc đời mà không bị uế nhiễm.
Trong kinh Kim Cang, Đức Phật giải thích Như Lai không chỉ là thân xác hữu hình mà là thực tại chân lý. Trong đạo Phật, danh hiệu này nhắc nhở về lối sống chân thật, đi đến sự tự do và giải thoát.
Bình Luận Bài Viết